Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2013

ĐỌC TRUYỆN KIỀU

“Trăm năm trăm cõi...” thiên thu.
Câu thơ  rỉ máu, Tố Như đau lòng.
Nổi chìm, chìm nổi long đong,
“Hoa trôi,bèo dạt “ giữa dòng trầm luân.
Chữ “Yêu “chẳng được trọn phần,
Chữ” Tình” dang dở xoay vần đớn đau.
Ngàn năm, ngàn vạn năm sau,
Những câu lục bát lắng sâu tình người.
“Mệnh—Tài”Cụ Nguyễn Du ơi,
Thơ người rung động đất trời gần xa.
Thanh nhàn mở cuốn Kiều ra,
Rưng rưng lòng thấy xót xa tình đời

                Hà Nội: 7/2013
                       Cẩm Tú

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2013

NGẨN NGƠ

Sớm chiều dãi nắng dầm mưa,
Ngoảnh mặt quay lại gió đưa xế chiều.
Bâng khuâng nhìn bóng ngả xiêu,
Ngẩn ngơ nhớ lại cánh diều tuổi thơ.

                 Hà Nội :2012

                    Cẩm Tú

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013

NGẬM NGÙI

Đã về đến cổng nhà rồi,
Nơi đây cây gạo một thời nở hoa.
Lập lòe chùm lửa gần xa,
Nhớ ngày giáp hạt tháng ba nao lòng.
Mắt mờ, chân chậm ,lưng còng,
Bên nồi khoai luộc Bà mong cháu về.
Khoai giun,khoai dải thích mê,
Rưng rưng Bà kể chuyện quê, chuyện nhà.
Chuyện về cái cữ tháng ba:
“Ước gì hoa gạo nấu ra cơm lành.
Xưa hoa gạo trắng trên cành,
Thương người hoa khóc mắt thành đỏ hoa”.
Bao năm chúng cháu xa nhà,
Hôm nay gốc gạo đã là đường đi,
Bây giờ chẳng thiếu thứ gì,
Bà không còn nữa !!! hàng my ngậm ngùi…
     
                    Phượng Hoàng : Năm 2013

Thứ Hai, 24 tháng 6, 2013

HỒ SEN BUỔI SỚM

Buổi sớm hồ sen thoáng mộng mơ,
Lá hoa tỉnh giấc đượm sương mờ.
Dịu dàng áo thắm lung linh lụa,
Duyên dáng yếm vàng óng ả tơ.
Ríu rít chim ca gieo khúc nhạc,
Rộn ràng bướm lượn quyện vần thơ.
Bình minh ló rạng trong sương sớm,
Ngào ngạt hương thơm tỏa kín bờ.

Hà Nội : 06 / 2013

       Cẩm Tú

Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2013

THƯƠNG CHIẾC LÁ RƠI

Đời người thật quá mong manh,
Trở về với đất như nhành lá rơi
Trăm năm làm kiếp con người,
Chỉ là một thoáng trọ nơi dương trần.
Bốn mùa trời đất xoay vần,
Cây đời từng trải bao lần lá rơi.
Nhỏ nhoi chiếc lá giữa đời,
Nõn nà,tươi thắm, ngời ngời biếc xanh.
Xuân đi, đông đến thật nhanh,
Lá vàng tơi tả rụng quanh dáng chiều.
Cây bao nhiêu lá thương yêu,
Bao mùa lá rụng, bấy nhiêu nỗi niềm.
 Lá rơi lá rụng về thềm,
Cho cành nẩy lộc thắm thêm cây đời.
Hai tay nâng chiếc lá rơi,
Lòng rưng rưng nhớ vòng đời  lá cây. 

                           Hà Nội : 2013
                               Cẩm Tú



Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

HỒN QUÊ

Hoàng hôn từ đất dâng lên,
Cánh chim mải miết về miền sương giăng.
Lưng trời treo lưỡi liềm trăng,
Nấm mây thâm thấp ngỡ rằng đụn rơm.
Chuồn chuồn giỡn lúa chập chờn,
Đầm sen thoang thoảng hương thơm nhẹ nhàng.
Nhạc chiều dế dạo râm ran,
 Bầy bươm bướm trắng rộn ràng về thôn.
Nghe như có bước chân dồn,
Vịt đàn lạch bạch dưới cồn đi lên.
Cảnh đồng quê thật dịu êm,
Bầu trời giương chiếc ô nền tím hanh.
Dang tay ôm ngọn gió lành,
Bức tranh chiều tím nay thành hồn quê.

Thanh Hà : Thu 2013
         Cẩm Tú





Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

NỖI NHỚ MÙA THI

Ta gấp lại rồi tờ lịch thi,
Xếp trong ký ức đã nhiều kỳ.
Tiếng ve da diết vào đòi mở,
Làm cánh phượng rơi thờ thẫn đi.
Mùa thi :2013

      Cẩm Tú